Thuê Sách Áo Ai Xanh Cho Lòng Ai Vương Vấn

Một cuộc chiến đầy ắp kịch tính. Cô thiếu nữ trẻ đã knock out ngoạn mục người đàn ông thông minh, bản lĩnh. Vũ khí ư? Vũ khí là trái tim yêu bỏng rát, là những đớn đau bầm dập từ ồn ào phá phách đến lặng lẽ trưởng thành, là tâm hồn nồng hậu, trong veo không vụ lợi, đẹp mà không hề biết mình đẹp.
"Ngạn Tịch, theo anh khi nào một người đàn ông cảm thấy mình già?”
"Khi anh ta yêu một cô gái trẻ hơn mình rất nhiều.”
"Ngạn Tịch, anh béo ra rồi....
Vì đã nuốt lời hứa cho nên béo ra.”
"Ngạn Tịch, nhìn xem, em đã tỉa hết từng cái gai rồi, nghe nói một bó hồng như này thế sẽ giúp ta thực hiện một điều ước.”
"Em muốn đeo vào tay anh chiếc nhẫn được chú yểm, mỗi lần anh phạm tội, chỉ cần em niệm chú là nó sẽ sì sì xiết chặt ngón tay anh.”
"Ngạn Tịch, mau về nhà, tắm rửa sạch sẽ, em muốn ăn thịt anh ngay.”
"Ngạn Tịch là con dê, Ngạn Tịch là con dê ...tự đọc nhẩm một trăm lần.”
"Ngạn Tịch, lần này anh không say chứ?”
"Oa! Con thỏ tinh ranh đã luồn dây vào mũi anh từ lúc nào, anh bước thấp bước cao để mặc nó dắt đi!”
"Thôi, thôi! Thì không bước thấp bước cao! Bước từng bước vững vàng!”
"Tử Khâm, cuối cùng em đã thành công, em đã thành công biến anh thành nô lệ của tình yêu, bắt anh phải bồn chồn ngóng đợi em.”
Sách Hay Cùng Thể Loại:
Sự Dịu Dàng Chết Tiệt(Hốt Nhiên Chi Gian)

Trích Đoạn:
Hôm nay cô lại đến, vẫn ngồi vào vị trí cố định đó, vẫn là vẻ mặt quen thuộc đó. Cô đổi năm mươi tệ tiền xu chơi game, xem chừng hôm nay quyết định sẽ “ngâm” cả tối.
Cuối tuần, âm thanh huyên náo bên trong khu vui chơi không mảy may ảnh hưởng đến cô. Cô ngồi đó, tay trái chống cằm, mắt dán vào máy chơi game trước mặt, tay phải đặt ngay trên khe đút đồng xu, chờ thời điểm thích hợp sẽ nhét vào. Rồi, chính vào lúc tín hiệu của máy chơi game báo quay trở lại đường bỏ xu, một tiếng “kịch” vang lên và đồng xu trôi theo đường dẫn vào khoang; thêm một giây, hai giây, ba giây, máy lại quét qua. Các đồng xu mới được đẩy ra, nằm dồn đống phía dưới, đằng sau xu vẫn tiếp tục rơi xuống khiến đống xu đầy ụ đằng trước lung lay chực đổ.
“Vẫn còn thiếu một xu”, khóe miệng cô khẽ nhếch lên, như thể biết chắc nó sẽ vậy.
Lại thêm một xu, cô nhắm chính xác đẩy vào, rồi rất nhiều đồng xu từ hàng trước rào rào rơi xuống. Miệng cười ngoác, mắt cong cong, cô cúi người nhặt chúng. Thấy một tay không cầm hết, cô vội cho những đồng xu thừa vào túi.
Cô rất thú vị, mỗi lần các đồng xu rơi ra, cô thường cố ý chọn những đồng vàng cho vào túi. Không phải cô chọn chơi những đồng xu màu trắng trước, mà chỉ cần có đồng xu nào rơi ra từ máy thì nhất định cô sẽ nhặt lấy cho vào để chơi ngay. Chỉ khi những đồng xu “nhặt được” dùng hết, cô mới dùng những đồng xu đã đổi ban đầu. Không hiểu sao cô lại làm như thế.
Lại nữa rồi, mỗi khi hào hứng hay lúc nhét tiếp xu vào máy, cô thường mím mím miệng, cắn nhẹ vào môi dưới, sau đó tay lại chống cằm bắt đầu cuộc chơi.
Cô rất mê trò chơi này, hầu như mỗi lần đến đây, cô đều ngồi trước cái máy đấy cả buổi. Đặc biệt là từ ngày tới đây, cô chỉ ngồi mỗi cái máy đó, cũng như chưa từng đổi sang chơi trò khác. Nếu lúc cô đến, cái máy đó bị người khác chiếm mất thì cô sẽ nắm mớ đồng xu trong tay, xoay ba lô ôm trước ngực, đứng sau xem người đó chơi. Đợi một mạch đến khi họ đứng dậy, cô mới mỉm cười, yên lặng ngồi vào vị trí như thuộc về mình đó, rồi bắt đầu buổi tối của riêng cô.
Vũ Minh không biết mình bắt đầu chú ý đến cô từ bao giờ, có thể là từ khi cô đi cùng bạn trai, hoặc cũng có thể chính là cái ngày mà hắn đã không kiềm chế được cảm xúc đó.
Vũ Minh chỉ biết rằng nếu buổi tối nào cô không đến thì chẳng hiểu sao hắn không thể tỏ ra vui vẻ hòa nhã với khách được. Ngay cả những lúc đông khách, người nhốn nháo như đàn ong vỡ tổ chen chúc trước quầy, nhao nhao muốn đổi “năm mươi”, “một trăm” xu chơi game, hắn chỉ kéo tiền về, dùng tay sờ sờ rồi bỏ vào tủ, sau đó lần lượt ném những túi đựng đồng xu với mức giá tương đương lên mặt quầy cho khách. Thậm chí, chẳng thèm ngước mắt lên.
Nếu người nào thiếu tinh ý mà không nhận ra vẻ mất kiên nhẫn của hắn, vẫn muốn đổi xu và bắt chuyện thì hắn lập tức lảng sang phía khác, coi người ta như không khí. Đồng nghiệp nhìn thấy, đành phải ngượng ngùng đổi chỗ cho hắn để giải đáp yêu cầu của khách.
Hết cách, từ trước đến nay hiếm có cô gái nào lần đầu tiên gặp Vũ Minh mà lại không ngẩn người ra nhìn hắn chằm chằm cả chục giây. Còn hắn thì đã quá quen rồi.
Vũ Minh rất đẹp – một vẻ đẹp có chút nữ tính. Gương mặt trắng trẻo, cằm nhọn, lông mày không quá đậm nhưng rất có nét, hơi cong xuống ở đuôi. Đôi mắt long lanh cân đối, nhưng thứ khiến người ta ghen tị nhất, là hàng mi râm và cong vút, thậm chí cả phần lông mi ở mí mắt dưới cũng rất dày, cảm giác giống như hắn đang kẻ mắt. Sống mũi thẳng, đôi môi mỏng hồng tươi thường khiến mọi người hiểu lầm là hắn có bôi một loại son nào đó.
Nhưng cũng thật khó để người khác không nghĩ như thế. Nào có ai lại sở hữu một gương mặt mộc đẹp như thế được, làn da sáng bóng đến nỗi lỗ chân lông cũng không nhìn thấy, ngay cả nữ giới cũng hiếm người dưỡng da được như vậy.